Flower land

Saturday, December 31, 2005

Hoa Dại

Hoa Cô Đơn

Có loài hoa vô sắc
Nở giữa vườn xuân khuya
Có nỗi buồn đi lạc
Ở mãi không chịu về!

Tượng đêm sừng sững đứng
Đón trận mưa đầu mùa
Sầu vây quanh vách dựng
Đã đẫm hồn nhau chưa?

Loài hoa trong đêm tối
Nghe mưa về góc đời
Bàn chân xưa chừng mỏi
Cô đơn với lẻ loi

Đặt tên em từ nụ
Hoa cô đơn riêng mình
Giữa vô thường chớm nở
Sầu ôm suốt cuộc tình.

Linh Lan



Hoa Dại

Những bông hoa dại không người hái
Lặng lẽ bốn mùa khắp mọi nơi
Không có người mong và kẻ đợi
Thời gian vô nghĩa tháng năm ơi.

Hoa dại vẫn là hoa dại thôi
Từ thuở xa xưa chẳng có người
Đặt cho tên gọi loài hoa ấy
Hoa dại suốt đời chẳng có đôi.

Miên man hoa nở trắng sườn đồi
Những niềm hoang dã chốn xa xôi
Hoa chẳng có tên hoa có sắc
Hương vẫn gửi vào trong gió baỵ

Hà Thiên Sơn